Có nhiều phụ huynh hỏi em là làm thế nào để con ham học hơn, để con say mê học…vì bây giờ “chúng nó” được sống trong điều kiện vật chất khá tốt nên không có động lực vươn lên để thoát nghèo, đói như mình ngày xưa?
Đầu tiên em xin trả lời là động lưc vươn lên khó khăn chỉ là một trong rất nhiều lý do để học tập mà thôi; còn rất nhiều các lý do khác để giúp con say mê học tập và vươn lên.
Qua quá trình dạy nhiều học sinh và có cơ hội trò chuyện với nhiều phụ huynh, em nhận thấy rất nhiều bố mẹ ( không phải tất cả ạ) sẵn sàng bỏ thời gian, công sức và tiền bạc của mình miễn làm sao con học giỏi và chăm ngoan nhưng thực tế thì dù cho con những điều kiện học tốt nhất, cho con học rất nhiều môn nhưng con vẫn không được như kỳ vọng của bố mẹ, thậm chí còn làm ngược lại. Vậy đâu là lý do?
Có 2 lý do chính: Thứ nhất, hầu hết bố/mẹ muốn con học giỏi vì muốn con: có việc làm tốt lương cao, là niềm tự hào của bố mẹ…Thực tế các con nhận thấy là bố mẹ mình ngày xưa có học giỏi lắm đâu mà vẫn có việc làm tốt, vẫn nuôi sống được gia đình; và nhiều học sinh giỏi ra trường chắc gì có công việc tốt bằng những người ngày xưa học kém…Chính vì thế lý do này chưa đủ mạnh để tạo thành động lực say mê học tập của các con.
Thứ 2 là bố mẹ chính là tấm gương sáng của các con. Nếu bố mẹ mong mỏi con học tập vươn lên, thành công và có vị trí nhất định trong xã hội…nhưng bản thân bố mẹ “an phận” hoặc chưa bao giờ đọc một cuốn sách nào…thì rất khó để tạo động lực học tập cho con.
Vậy, em xin phép được chia sẻ một số cách giải quyết 2 điều này, cũng chính là cách tạo niềm say mê học tập cho các con.
Thứ nhất, hầu hết bố mẹ mong con học giỏi vì những lý do chung chung như trên khiến cho bản thân bố mẹ không biết làm thế nào để tạo được niềm đam mê học cho con, nếu có thì cũng chỉ bằng cách chung chung là “ con hãy học thật giỏi để trở thành người nọ, người kia…” hoặc “ bố mẹ có thể hy sinh tất cả miễn là các con học giỏi”...--> các con chưa cảm thấy thật sự PHẢI học giỏi.
Như vậy, thay vì những lý do chung chung đó các bố/mẹ hãy tìm ra những lý do cụ thể và định hướng rõ ràng cho con theo lý do cụ thể đó. Các cách tìm ra lý do cụ thể đó như sau:
Cách 1: Anh/chị dành đúng 30 giây ( không hơn) để trả lời câu hỏi sau:
Nếu bây giờ có một chiếc đũa thần cho anh/chị một điều ước DUY NHẤT dành cho con và sẽ thực hiện điều ước đó NGAY LẬP TỨC, anh/chị ước gì cho con?
Bằng việc dành đúng 30 giây trả lời câu hỏi này, những điều mong mỏi mãnh liệt nhất của anh chị sẽ được hiện ra. ( Đây chính là sự kỳ diệu của bộ não). Khi đọc câu hỏi này anh/chị sẽ hiểu là những mong muốn chung chung như cho con học giỏi, con trở thành giám đốc, ... “đũa thần” sẽ không thực hiện ngay được. Như vậy bộ não sẽ giúp anh chị đưa ra mong muốn rõ ràng nhất. Ví dụ: tôi ước con tôi sẽ trở thành thủ tướng nước Việt Nam khi cháu tròn 25 tuổi và được tất cả nhân dân Việt Nam yêu mến.
Cách 2: Anh/chị dành 1 phút để trả lời câu hỏi sau:
Nếu anh/chị chỉ còn thời gian là 6 tháng nữa để tồn tại (sống), anh/chị sẽ định hướng cho con như nào? Sẽ dạy con điều gì?
Nếu anh/chị đặt mình vào tình huống này thật sự, anh/chị sẽ tìm ra ngay điều mình thật sự mong muốn ở con và tìm ra định hướng cho con ngay
Khi đã tìm ra thật sự mình mong muốn gì ở con, các anh chị sẽ giúp con đạt được điều đó bằng cách “Gieo” và “ kết nối”. Em lấy ví dụ bản thân em đã “gieo” và “kết nối” khi tạo động lực cho con như nào nhé. Em muốn con phải trở thành người thành công và giàu có. Muốn thành công và giàu có trước tiên phải có khát vọng thành công và các phẩm chất cần thiết để thành công. Vì vậy, hàng ngày, em “gieo” khát vọng thành công cho con ( 3 tuổi) bằng cách kể chuyện tự bịa ra cho con nghe. Trong các câu chuyện đó luôn là thể hiện khát vọng thành công của 1 con vật nào đó. Hoặc nếu muốn con phải có tính kiên trì để thành công thì kể chuyện Rùa và Thỏ và luôn “gieo” ngôn ngữ của người thành công: “ Rùa nhất định không chịu bỏ cuộc, Rùa quyết tâm bằng mọi giá chiến thắng Thỏ”… Một ví dụ khác là khi còn đi học em học rất giỏi, luôn đứng đầu lớp. Bây giờ tìm hiểu lại nguyên nhân mình học giỏi là do bố mẹ em. Khi em còn bé, bố mẹ em luôn “gieo” vào đầu em tư tưởng “ em là người học rất giỏi” bằng cách là đi đâu cũng khoe với mọi người là em học rất giỏi, rất siêu, thậm chí còn nói với em là thày (bói) nào cũng bảo em học rất giỏi. Chính vì “được gieo” như vậy nên lúc nào em cũng nghĩ mình học giỏi; mà khi nghĩ vậy thì lúc nào cũng chỉ nhăm nhăm học cho đúng với ý nghĩ đó.
Con của các anh/chị lớn hơn thì cũng có rất nhiều cách “gieo” khác nhau trong các bữa ăn tối trò chuyện, hay khi cả nhà đi chơi cùng nhau….Có 1 cách rất hiệu nghiệm để “gieo” là khen con trước mặt người khác mặc dù thực tế con chưa thật sự đạt được điều đó.
Mục đích của việc ‘Gieo” này là làm cho điều anh, chị mong mỏi ở con từ từ ngấm vào con và dần biến thành điều CON mong muốn. Tuy nhiên việc này phải làm hàng ngày và liên tục.
Về “ kết nối”, đây chính là nguồn gốc của mọi động lực. Tại sao có những học sinh chẳng cần ai nhắc nhở vẫn rất đam mê học tập; còn có những học sinh con học bố mẹ cũng “học theo” kè kè bên cạnh luôn mà vẫn chẳng khá hơn? Tất cả là do “kết nối”.
Ví dụ, các anh chị thử tưởng tượng đến 1 con chuột cống to đùng. Phần lớn sẽ cảm thấy “ghê sợ” vì chúng ta đang “kết nối” con chuột cống với sự bẩn thỉu, cống rãnh…
Bây giờ các anh chị thử tưởng tượng đến một tỷ phú thế giới. Phần lớn chúng ta sẽ cảm thấy thán phục…vì chúng ta “kết nối: tỷ phú với “nhiều tiền”, “nhiều quyền”…
Nhưng, tại sao có người không hề sợ chuột mà còn thích? Vì người đó “kết nối” chuột với món thịt chuột rất ngon…
Hay có người lại không hề thán phục tỷ phú vì họ “kết nối” tỷ phú với “kinh doanh lừa đảo”, “ chỉ biết lợi nhuận”….
Như vậy, “kết nối” chính là lý do của mọi động lực, mọi hành động. Nếu muốn con học giỏi, đam mê học các anh chị hãy tìm cách “kết nối” cho con 1 cách MẠNH MẼ hình ảnh của 1 người học giỏi thì người ta đạt được những điều to lớn như nào. Nếu không làm được điều này thì dù các anh chị có bắt con ngồi vào bàn học đúng giờ được nhưng các anh/chị sẽ không bao giờ bắt được “ tư tưởng” của con tập trung học.
Ví dụ Anthony Robbins- chuyên gia đào tạo con người hàng đầu thế giới, là cố vấn của tổng thống Bush, Clinton, công nương Diana,…khi muốn con tránh xa ma túy và không bao giờ thử dù chỉ 1 lần đã tìm cách “kết nối” ma túy với những điều khủng khiếp trong tâm trí của con khi chúng còn nhỏ: ông cùng 1 người bạn tổ chức một chuyến đi thăm thực tế cho lũ trẻ vào những trại cai nghiện, vào những nhà tù. Ở đây bọn trẻ được tận mắt chứng kiến những người nghiện khủng khiếp ra làm sao, những lúc lên cơn kinh khủng như nào…Và sau chuyến đi chúng đã có một “kết nối” mạnh mẽ của việc nghiện ngập là đáng sợ như nào. Anthony hoàn toàn yên tâm con ông không bao giờ động đến ma túy.
Hoặc thời gian gần đây khi em dạy phương pháp học tập cho một số cháu muốn thi vào Ams, em bảo các cháu đến thăm trường Ams, chụp ảnh trường Ams về để trước bàn học của mình và bố mẹ thì vẽ ra viễn cảnh tốt đẹp nhất khi vào trường Ams cho các cháu như môi trường học tập tuyệt vời ra làm sao, các cơ hội có được khi đỗ trường Ams như nào, bạn bè nể phục…. Mục đích là giúp các cháu có “kết nối” những điều tốt đẹp nhất khi đỗ Ams càng mạnh mẽ càng tốt. Từ đó “nảy sinh” khát vọng thi đỗ Ams mãnh liệt…
Thứ 2, bố mẹ là tấm gương cho con bởi vì tất cả trẻ con là tờ giấy trắng, bố mẹ vẽ gì lên đều được. Về điều này em chia sẻ là các anh chị nên tìm đọc cuốn “ Giải mã bí mật tài năng”. Em chỉ muốn nhấn mạnh là nếu bố mẹ muốn con thành công, bản thân mình phải có khát vọng thành công; nếu bố mẹ muốn con chăm đọc sách, bản thân mình phải đọc sách...
Bui Thu Hien
Mob.: 0983.665.508
0
nhận xét
Posted in
Thật kỳ lạ! Khi một người vay tiền mình và không có ý định trả thì mình chẳng bao giờ suy nghĩ nhiều và nghĩ rằng thôi như cho họ vì họ đang khó khăn. Nhưng khi mình đã cố gắng hết sức để giúp ai đó, để làm 1 việc gì đó mà bị phủ nhận công thì mình thấy buồn thật.
Khi mình chia sẻ những tâm huyết của mình thì có người cho rằng mình đánh bóng tên tuổi. He. Thật nực cười!
Khi mình cố gắng làm tròn các vai trò của mình thì có người phủ nhận sạch trơn và thậm chí xúc phạm mình !
Chà, mình muốn nói với những người đó rằng họ thật quá đáng, họ thật "tinh vi". Với bản năng mạnh mẽ của mình, mình muốn nói thẳng với những con người đó như thế. Nhưng bây giờ mình học được cách : khi mình tức giận với họ tức là họ đang làm chủ được mình. Còn khi mình làm chủ được cảm xúc của mình thì họ chẳng có ý nghĩa gì.
Mình vẫn dạy học trò là " đừng bao giờ để người khác đánh cắp ước mơ của các em". Vậy bây giờ mình phải dạy chính mình rằng " đừng bao giờ để người khác đánh cắp những cảm xúc hạnh phúc, vui vẻ của mình".
Đúng vậy. Không ai có quyền làm mình phải buồn hết! Họ có phải là người quyết định cuộc sống của mình đâu cơ chứ.
Ok, vui vẻ rồi!
0
nhận xét
Posted in
Từ khi nhận ra 1 điều mình hoàn toàn có quyền chủ động lựa chọn những gì mình thích, mình cảm thấy thật hạnh phúc. Mình có quyền chọn:
- một công việc mình thích
- một thu nhập mình muốn
- một nền giáo dục tốt nhất cho con
- một gia đình hạnh phúc
-một ước mơ lớn và một ý chí theo đuổi đến cùng
....
Những điều này mình có được từ khi mình chọn THAY ĐỐI CHÍNH THÁI ĐỘ SỐNG của mình!
Mọi người thường nghĩ " tôi phải làm việc kiếm tiền, tôi không có quyền chọn công việc tôi muốn"--> kết quả là xuất phát điểm đi nộp đơn cho 1 loạt các công ty và nếu may mắn được nhận vào 1 công ty có mức lương cao cao chút là vô cùng sung sướng. Phần lớn rồi 1 lúc nào đó sẽ cảm thấy mình trở thành nô lệ của công việc, vì miếng cơm manh áo phải làm thôi chứ ít khí cảm thấy thật sự hạnh phúc vì công việc. Và rồi suốt ngày thấp thỏm khi nào mình được tăng lương, khi nào mình được tăng chức?
Ngược lại mình nghĩ " 1/2 thời gian cuộc đời gắn với công việc yêu thích, tại sao không làm công việc mà mình đam mê, và tại sao không là người trả lương cho chính mình mà phải phụ thuộc vào người khác?, tại sao mình không là "sếp " ngay từ đầu---> kết quả là bây giờ mình đang làm công việc mà mình vô cùng đam mê, tự trả lương cho chính mình và biết cách đạt được những thu nhập mà mình mong muốn.
Mọi người thường phàn nàn " tại sao số tôi lại gặp phải những cảnh như thế này...và giá như...". Phần lớn không nhận ra 1 điều là "những người xung quanh, những điều xảy ra với chúng ta ... không bao giờ chúng ta kiểm soát được" nhưng có 1 điều chúng ta hoàn toàn kiểm soát được đó chính là THÁI ĐỘ của chúng ta. Bạn gặp những rắc rối trong công việc? Con cái không nghe lời?... Tất cả những điều này xảy ra với tất cả mọi người. Những người luôn đổ lỗi cho hoàn cảnh thì ngồi than thân trách phận, thấy số mình thật khổ và kém may mắn--> càng chìm sâu hơn trong các rắc rối và khiến các rắc rối làm chủ mình. Còn riêng mình, mình biết không thể ngăn cản những điều rắc rối xảy ra nhưng mình chọn cách thay đổi Thái độ đối mặt với nó: mình làm chủ các vấn đề chứ không để vấn đề làm chủ mình.
Ví dụ tối qua đi dạy về gặp sự cố để chìa khóa trong cốp xe và đóng sập cốp xe lại, không có chìa khóa về nhà mà đã 9h tối chẳng còn ai phá khóa được trong khi phải mất 1h mới về tới nhà, không biết đến bao giờ mới về được nhà. Đầu tiên cuống lên và nghĩ " sự cố rồi", xong lập tức nghĩ mình có 2 lựa chọn: 1 là cuống lên, 2 là tìm cách giải quyết. Cuối cùng đi gặp cô giáo còn ở trường và may quá cô cho mượn xe về. Sáng nay phải dạy từ 5h sáng để đi trả xe và thấy mình may mắn khi nhờ có sự cố này mới có thể thức dậy lúc 5h sáng, và mới biết được Hà nội lúc sáng sớm trời mùa đông thích thật. Đi trên đường trời tối om, chỉ có vài người bán hàng rau, thịt chuẩn bị bán hàng sớm... Thấy yêu đời vì mình đang làm chủ sự cố, dù chỉ là sự cố nhỏ.
Hàng ngày mình còn đang đối mặt với rất nhiều vấn đề mà khi mình kể ra nhiều người bảo "thế mà cũng chịu đựng được", nhưng mình thấy rất bình thường vì mình đang làm chủ các vấn đề đó, còn các vấn đề không thể ngăn chúng xảy ra nhưng mình biến được chúng trở thành "nhân viên" của mình, mình sai bảo gì chẳng được. Hihi. Mà còn biến được những "nhân viên khó chịu" này thành điều có lợi cho mình.
Ôi, thật sung sướng khi làm chủ được mọi thứ!
0
nhận xét
Posted in
Năm mới đến, ngồi ngẫm nghĩ lại những việc mình đã làm được và chưa làm được.
Tự hỏi mình: Mình có đầy đủ các tố chất để thành công rực rỡ: khả năng thuyết trình, thuyết phục tốt, chỉ số IQ cao (152) (0.1% nhân loại có chỉ số này), chỉ số EQ cũng rất tuyệt, có tham vọng và khát vọng lớn, có ý chí, ngoại hình thì cũng không đến nỗi mất điểm trong mắt người khác.... Vậy tại sao đến giờ này vẫn chưa thực sự thành công như mình mong muốn?
Tự kiểm điểm lại mình:
Àh, hóa ra có 2 điều chính khiến mình chưa thành công như khả năng của mình có thể đạt được:
1. Không theo đuổi đến cùng một mục tiêu: khi mình đã chạm tới thành công và chuẩn bị thành công là lúc mình bỏ sang lĩnh vực khác và nghĩ mình có khả năng thành công tốt hơn ở lĩnh vực khác:
hồi mới ra trường làm ở công ty giao nhận vận tải quốc tế, mình đã được một số thành tựu xuất sắc và thường xuyên giám đốc gọi riêng vào phòng và nói sẽ đầu tư và trang bị cho mình tất cả những điều cần thiết để đảm nhận vị trí trọng trách trong công ty. Chưa bao giờ có nhân viên trẻ nào có khả năng đàm phán với các đại lý quốc tế để giảm 5$/m3 hàng cho hàng loạt các lô hàng xuất sang châu Âu như mình. Nhưng không hiểu sao mình vẫn thấy công ty này không đủ chỗ cho mình phát triển hết khả năng. Khi mình nói nghỉ. giám đốc gọi điện và thuyết phục gần 2 tiếng đồng hồ và cuối cùng chốt lại là " em phải tìm được cho anh người thay thế có khả năng giống em". Mình đang được "đầu tư đặc biệt" và chuẩn bị giữ vị trí trọng trách thì mình nghỉ, không hề nuối tiếc.
Sau đó mình làm kinh doanh tài chính, khó nhọc từ những ngày đầu không biết tí gì đến khi đạt được vị trí quản lý, hàng tuần chia sẻ kinh nghiệm cho hàng trăm con người. Biết bao ánh mắt nể phục, biết bao những lời xin giúp đỡ.... Mình cũng đã từng nghĩ sẽ gắn bó với công việc này, nhưng đến lúc chuẩn bị đạt vị trí cao hơn, thành công vang dội hơn thì mình lại cảm thấy công việc này không phù hợp. Khi nói nghỉ, không biết bao nhiêu người bảo mình điên, khùng. Chị giám đốc kinh doanh gọi vào phòng phân tích lên xuống, cho mình một cơ hội nghĩ lại mình vẫn quyết đi. Đến ngay cả chồng mình cũng xin mình nghĩ lại. Nhưng mình lại thấy mình sẽ phát triển tốt hơn ở môi trường khác...
Rồi đến khi làm giám đốc dự án mình cũng chỉ làm được 1 thời gian và lại thấy chưa đúng khả năng. Anh giám đốc lại bảo " kệ em, anh không biết em phải làm cùng anh".
....
Chà, mình vẫn khát vọng thành công đến cháy bỏng mà quên mất 1 điều đơn giản: THÀNH CÔNG NGAY BÊN CẠNH. Thành công sẽ hết sức đơn giản nếu mình chỉ chọn MỘT MỤC TIÊU và đi với nó đến cùng.
Kiểm nghiệm lại thì với khả năng của mình mình có thể thành công ở bất kỳ lĩnh vực nào mình chọn, chỉ có điều mình hãy quyết định chọn lấy 1 mà thôi.
2. Trong con người mình có 2 giá trị lớn không đồng hành mà lại xung đột với nhau:
một bên là khát vọng thành công trong sự nghiệp, một bên là gia đình và con cái. Cả 2 điều này có giá trị tương đương nhau đối với mình. Chính vì vậy khi dành nhiều thời gian để phát triển sự nghiệp thì lại nghĩ tội nghiệp con ở nhà ai chăm sóc, ai dạy dỗ trong khi mình có rất nhiều kiến thức về phát triển tài năng con trẻ; lại nghĩ thời gian ở bên chồng con là ý nghĩa nhất. Nhưng khi nghỉ ở nhà mấy hôm với con lại "phát điên" lên vì bao nhiêu ý tưởng mới mẻ trong đầu chưa được triển khai, lại thấy sốt ruột vì "đang lãng phí thời gian" dành cho sự nghiệp.
Chính đây là điều cản trở mình lớn nhất trên con đường sự nghiệp. Con là điều quan trọng nhất với mình nhưng khát vọng thành công cũng không kém phần dữ dội.
Và mình mới phát hiện ra 1 điều là 2 giá trị xung đột này sẽ biến thành đồng hành được nếu mình biết quản lý thời gian tốt hơn. Đúng rồi, chỉ cần quản lý thời gian tốt hơn là mọi việc ổn.
Đúng là KHÔNG CÓ GÌ LÀ KHÔNG THỂ.
Nào, trước tiên bắt tay thực hiện mục tiêu 2 năm của mình đã. Bây giờ thì chọn 1 con đường duy nhất và quản lý thời gian tốt hơn nhé.
0
nhận xét
Posted in
Khi tôi hỏi học sinh mục tiêu của các em là gì? Và câu trả lời thường nhận được là:
- em muốn thi đỗ đại học
- em muốn giàu có
- em muốn trở thành người nổi tiếng
-em muốn đi du học
- em muốn hạnh phúc
....
Các em ơi, mặc dù những điều các em đặt ra thật tuyệt vời nhưng 100% là các em sẽ không đạt được nếu các em đặt mục tiêu như thế!
Bởi vì những điều các em đặt ra thì cũng là những điều mong muốn của hầu hết tất cả các bạn học sinh khác, của hầu hết tất cả con người. Nhưng tại sao chỉ có một số rất ít người đạt được những điều mình mong muốn, còn số khác thì không?
Bí mật nằm ở 2 điều đây này:
1. Những người thành công không dùng từ MUỐN mà họ dùng từ PHẢI, nghĩa là mục tiêu đó là sống còn, bằng mọi cách phải đạt được. Còn nếu chỉ muốn thì đạt được thì tốt mà không đạt được cũng chẳng sao. Và những con người chỉ đơn thuần muốn đó chẳng bao giờ đạt được điều gì cả.
Ví dụ: người "đàn ông kỳ diệu" mà cô đã cho các em xem video clip về ông ta đó http://www.youtube.com/watch?v=bfKn92klPeU. Ông ta bị tai nạn máy bay nghiêm trọng và việc duy nhất ông ta còn có khả năng làm là "chớp mắt ra hiệu". Vậy mà ông ta đã "chớp mắt" ra hiệu cho các bác sỹ hiểu là "ông ấy sẽ đi lại được vào ngày lễ giáng sinh".
Khi ông ấy đặt ra mục tiêu này, ông ấy không đơn thuần là Muốn nữa mà là PHải: ông ấy phải bằng mọi giá đi lại được vào ngày lễ giáng sinh. Khi yêu cầu bản thân mình Phải như thế, ông ấy đã dùng mọi sinh lực của mình: đầu tiên là tập thở mà không cần máy, rồi tập các vận động khác mà một ngay cả một em bé tí xíu cũng thực hiện quá đơn giản. Đến đúng ngày giáng sinh thì điều kỳ diệu đã xảy ra: trước sự ngạc nhiên của các bác sỹ, ông ấy đã đi được những bước đầu tiên. Và sau đó ông ấy lại trở thành 1 con người bình thường. Người ta gọi ông ấy là "Miracle Man"-Người đàn ông kỳ diệu
2. Người thành công không đặt ra các mục tiêu chung chung như: tôi muốn giàu có, tôi muốn hạnh phúc, tôi muốn học giỏi...
mà người thành công biết chính xác mình muốn gì. Nghĩa là mục tiêu đặt ra cực kỳ chi tiết, có khung thời gian xác định. Ví dụ: thay vì " tôi muốn giàu có" , họ sẽ nói " tôi sẽ là triệu phú, có trong tay 100 triệu $ khi tôi 25 tuổi". Hoặc thay vì " tôi muốn học giỏi", họ sẽ nói " tôi sẽ đứng đầu lớp khi hết học kỳ 1 năm học 2009 và điểm trung bình của tôi là 9,2 "...
Khi và chỉ khi nào chúng ta biết chính xác mình muốn gì thì chúng ta mới đạt được điều đó mà thôi. Các em nhớ nhé, công thức đặt mục tiêu là SMART = SPECIFIC- MEASURABLE-ACHIEVABLE-RESULT-TIME FRAME
Năm cũ sắp trôi qua, năm mới sắp đến, cô chúc các em sẽ đạt được tất cả các mục tiêu mà mình đề ra.
0
nhận xét
Posted in
Hôm qua tôi đặt 100,000 đồng trước mặt học sinh và nói ai làm được điều này sẽ được 100,000đ. Cả lớp hào hứng, nhao nhao: "Ôi dễ mà. Cô cứ đố đi".
Cô đố: " Lấy 1 mảnh giấy có kích thước bé bằng 1 name card. Làm thế nào tạo 1 vòng tròn trên mảnh giấy đó mà đầu của chúng ta chui lọt"
học sinh: " Ôi lấy tiền được của cô khó lắm. Cô lại "lừa" bọn em à?"
Cô giáo: "Cô không lừa các em chút nào đâu. Nên nhớ NOTHING IS IMPOSSIBLE"
Cả lớp bắt đầu suy nghĩ.
Lâm: " Ah, em nghĩ ra rồi" - " Ôi không đúng rồi" - Haha
Hưng: " Cô để em thử xem" - Hic, sai rồi
Linh: " em chịu rồi"
My: " Cô để bọn con nghĩ 1 tuần''
Cô giáo: "OK. 100,000 này bảo lưu đến 1 tuần sau cho các em"
Cả lớp chuyển đề tài. Nhưng có 1 người chưa chịu bỏ cuộc, ngồi nghĩ hết cách này và cách khác.
"Ah, cô ơi, đây rồi" và cho vòng tròn đó chui tọt qua đầu.
Cả lớp vỗ tay. Cô giáo trao tờ 100,000 cho Lâm-người thắng cuộc trong những ánh mắt "tiếc nuối" của các bạn khác. Hihi
Cô hỏi cả lớp: "vì sao Lâm thành công?" - Vì: bạn không tư duy theo cách thông thường và vì bạn đã sử dụng công thức của người thành công " thử-sai-làm lại-sai-làm lại...đến khi nào thành công thì thôi"
Đúng vậy, người thành công là người luôn có tư duy mở rộng, luôn là người coi thất bại là bài học kinh nghiệm và sẽ kiên trì đến khi nào thành công thì thôi.
Cô nói tiếp: " Với 1 việc tưởng như KHông Thể này mà chúng ta đã biến thành CÓ THỂ. Vậy các em nghĩ sao về việc học tiếng Anh của chúng ta? Chắc chắn các em sẽ master được tiếng Anh nếu các em thay đổi tư duy của mình 1 chút và không bỏ cuộc. Từ bây giờ cả lớp không được nói các từ: EM KHÔNG BIẾT, KHÓ QUÁ, EM KHÔNG LÀM ĐƯỢC...rõ chưa nào"
Cả lớp: Vâng ạ
IMPOSSIBLE IS NOTHING because NOTHING IS IMPOSSIBLE
0
nhận xét
Posted in
Ngày xưa...
Cô bạn học cùng tiểu học có chiếc áo choàng trắng muốt tuyệt đẹp, còn tôi mặc đến 4-5 tầng áo cũ rích ngày này qua ngày khác trong những ngày mùa đông giá rét.... Tại sao không phải là tôi có chiếc áo đó nhỉ?
Ngày xưa...
Tôi lên 1 chuyến tàu đi hà nội lần đầu tiên trong đời, 1 cô gái ăn mặc sành điệu, đeo cặp kính thời trang nhìn tôi khinh khỉnh... Tại sao không phải là tôi "sành điệu" thế nhỉ?
Vài năm trước...
Tôi đã hoàn thành hàng trăm quyển sách về thành công, về làm giàu, về ý chí...và tôi ngưỡng mộ những con người từ 2 bàn tay trắng làm nên tất cả.. Tại sao không phải là tôi "thành công" nhỉ
Cách đây không lâu...
Tôi hiểu sâu sắc hơn thế nào là thành công và thất bại. Tôi lại hỏi "tại sao không phải là tôi thành công" nhỉ? Và tôi hiểu ra tôi sẽ hỏi đi hỏi lại câu hỏi này hàng trăm, hàng nghìn lần...nếu như tôi không HÀNH ĐỘNG.
Đúng vậy, những con người thành công thì hành động ngay, còn những người muốn thành công thì sẽ ngồi đó suy nghĩ và cho thời gian trôi qua 1 cách vô ích.
Tôi sẽ không ngồi đó và suy nghĩ "tại sao không phải là tôi" nữa mà sẽ hành động để có được những gì mình xứng đáng. Ai cũng chỉ có 1 khoảng thời gian hữu hạn trên cuộc đời này, tại sao khi quỹ thời gian của mình còn, mình không làm điều gì đó có ý nghĩa cho cuộc đời này nhỉ?
Tôi đã có kế hoạch để thành công và giúp những người khác thành công.

