twitter


Gặp và nói chuyện với những diễn giả thành công, những con người thành công và giàu có, mình ngày càng nhận ra một điều: TÌNH YÊU QUYẾT ĐỊNH TẤT CẢ
Những con người thành công bậc nhất làm việc bằng trái tim, chứ không bằng trí óc. Khi yêu có thể đạp bằng mọi thử thách để đạt được những gì mong muốn; giống như khi chinh phục người yêu sẽ mặc kệ những lời can ngăn của gia đình, mặc kệ ai nói gì thì nói vẫn "đâm đầu" vào yêu. VÌ vậy khi yêu công việc, sứ mệnh của mình, yêu con người thì sẽ đạt được tất cả
...................
Mình đang sống trong cảm giác TÌNH YÊU MÃNH LIỆT!


Thứ 6 vưà rồi 2 vợ chồng mình dẫn các học sinh của mình sang chùa Bồ Đề làm từ thiện. Các em đều rất háo hức và được lũ trẻ quấn quýt ngay.
Đây là những hình ảnh đi làm từ thiện đầy háo hức của các em:
Hành quân mang đồ từ thiện vào cho các bé:









Chơi với các bé Biến thành các ông bố trẻ bị tranh giành:
Quây quần


CÙng tập võ:

yêu yêu


Cách đây 2 tháng mình có một dịp may lớn: được chiêm bái xá lợi Phật. Đó là một ngôi chùa tuyệt đẹp , yên bình ở gần Hà Nam. Vì có rất ít người biết xá lợi Phật được đặt tại chùa trong vòng vài ngày trước khi được chuyển đi Quảng Bình nên hôm đó chỉ có đúng 8 người nhóm mình đến chiêm bái. Không hề có cảnh chen lấn xô đẩy nên cả nhóm được sư trụ trì giảng giải kỹ ý nghĩa, tác dụng của việc chiêm bái, được tận mắt chứng kiến và gần như được sờ vào xá lợi. Ở ngôi chùa này còn có cả xá lợi của các vị Cao Tăng nữa. Quả thật là có duyên rất lớn!
Vị sư nói rằng trong lúc chiêm bái hãy thành tâm nghĩ về những gì mong muốn. Lúc đó mình chỉ tâm niệm một điều duy nhất: Con lạy Đức Phật, con xin Đức Phật chỉ cho con biết sứ mệnh của con thật sự trên cõi đời này là gì và con có thể làm gì để giúp được rất nhiều người.
Và bây giờ sau 2 tháng mình càng nhận rõ hơn sứ mệnh của mình. Các cơ hội đang đến với mình. Trước tiên phải làm giàu bằng khả năng của mình vì chỉ có thật sự giàu mình mới giúp được nhiều người. Một người nghèo cái tâm rất tốt nhưng nhìn những mảnh đời bất hạnh chỉ có thể giấu nước mắt quay đi. Nhưng một người giàu với cái tâm tốt sẽ giúp đỡ được biết bao mảnh đời. Một cơ hội lớn đang đến và mình quyết nắm bắt và theo đến cùng để đat được mục đích sống của đời mình.

Ngày mai mình sẽ cùng các học sinh đi làm từ thiện ở chùa Bồ Đề. Hy vọng sẽ giúp các em học sinh hiểu hơn ý nghĩa cuộc sống


Click Here!


Ông đã mất đựơc hơn 1 tuần (ngày 15.5). Hôm kia 2 vợ chồng mình đi thực hiện lời tự hứa để hồi hướng công đức cho ông: đi làm từ thiện. Điểm đến là chùa Bồ Đề bên Gia Lâm. Đây là lần thứ 2 hai vợ chồng mình đến đây: lần đầu tiên mình khóc nức nở; lần này thì đã quen hơn nên không khóc nữa và khệ nệ bê 2 thùng sữa đến cho các em.
Mọi thứ vẫn vậy nhưng các em đã lớn hơn rồi. Duy chỉ có 1 điều mà mình luôn nhận thấy đó là các em không hề biết lạ và thấy người lạ là đưa 2 cánh tay bé tí xíu lên đòi bế. Mình bế 2 tay 2 nhóc: Phương Anh và bé Nâu. 2 đứa cứ há to mồm măm măm đòi đút cơm. Dễ thương vô cùng.
Ở đây các em bé mồ côi, các em bé bị cha mẹ bỏ rơi ƯỚC MUỐN điều lớn nhất: được bế bồng và nựng nịu. Một ước muốn quá nhỏ bé với hang triệu triệu trẻ em đang trong vòng tay yêu thương của bố mẹ; nhưng lại là một điều xa xỉ với các em nơi đây. Mình còn gặp 2 mẹ con cùng ở đây: người mẹ chỉ mới 24 tuổi nhưng đã mắc 1 căn bệnh không thể chữa nổi do cuộc sống buông thả của mình gây ra; không những thế người mẹ đã lây cho đứa con gái bé bỏng mới 3 tuổi đầu. Nói chuyện với mình mà người mẹ ấy cứ khóc suốt và nói : em ân hận lắm chị ạ; em chỉ thương con em thôi ; nó như vậy thì sau này làm sao lấy được chồng; em nhìn anh chị em thèm lắm. Với người mẹ này, ƯỚC MUỐN lớn nhất lúc này là con mình không mắc bệnh và được sống cuộc sống của một ngươì con gái bình thường.

Vào đây mới biết những điều quá nhỏ bé, giản dị và đôi khi là tầm thường với những người bình thường đều là những điều ƯỚC MUỐN quá lớn lao và xa xỉ với những con người nơi đây.
Vậy thật sự thì ƯỚC MUỐN là gì vậy? Là tất cả những điều hiện tại người ta chưa có. Điều này thì ai cũng biết. Nhưng có 1 điều rất ít người biết đó là BIẾT ƠN NHỮNG GÌ MÌNH ĐANG CÓ để ĐẠT ĐƯỢC NHỮNG ĐIỀU MÌNH MUỐN. Người mẹ kia có bao giờ biết rằng tuy con của chị thật thiệt thòi nhưng nó còn hơn những đứa trẻ khác cùng ở trong chùa: đó là được ở bên mẹ. Những đứa trẻ mồ côi được cưu mang trong chùa có biết rằng chúng sung sướng hơn nhiều những đứa trẻ khác còn phải nằm gầm cầu, xó chợ…Và những con người bình thường nếu nhìn những mảnh đời này sẽ thấy mình đang ở thiên đường.
Vậy vì sao đâu đâu cũng thấy những lời kêu than, những khuôn mặt nhăn nhó? Gía như ai cũng biết ơn những gì mình đang có, để cảm thấy tích cực lạc quan hơn, nhường chỗ cho cảm giác tiêu cực, bi quan thì tất cả đều đạt được những gì mình mong muốn. Bởi vì trí não (ông chủ của chúng ta) chỉ hướng dẫn chúng ta con đường đạt được ước muốn khi ông ta cảm thấy vui vẻ lạc quan mà thôi.
Mình biết ơn hiện tại, mình sống cho giây phút hiện tại để tạo thành tương lai mình muốn


Suy nghĩ, trăn trở rất nhiều mà mình vẫn không hiểu tại sao trong lòng mình luôn có gì đó không hài lòng, không thật sự hạnh phúc với những gì mình đạt được. NGẫm nghĩ nhiều và hôm nay chợt ngộ ra một điều thật đơn giản: mình sống và suy nghĩ quá nhiều cho TƯƠNG LAI ( phải làm gì, phải đạt được gì...) mà quên mất GIÂY PHÚT HIỆN TẠI, quên mất TƯƠNG LAI tạo nên từ HIỆN TẠI.
Mình ngẫm ra 1 bài toán đơn giản:
Nếu coi HIỆN TẠI =1 ; TƯƠNG LAI = 0 (theo ngôn ngữ lập trình: hiện tại đang tồn tại nên =1; TƯƠNG LAI chưa xảy ra nên=0 )
Vậy nếu chỉ cần sống trọn vẹn 1 giây của hiện tại thì được 1--> 1 ngày sống trọn vẹn = 86,400s x1 =86,400 điểm

Nếu 1 ngày lo lắng cho tương lai sẽ được: 86,400s x 0= 0
--> 1 ngày sống trọn vẹn cho hiện tại gấp 86,400 lần cho tương lai

--> Ngay từ bây giờ mình sống trọn vẹn cho hiện tại


Những ngày này mình đang phải đối mặt với một thử thách lớn về mặt tinh thần: bố chồng ung thư giai đoạn cuối chỉ còn tính từng ngày, mẹ chồng tiểu đường suốt ngày kêu than đau đớn. 2 vợ chồng mình trở thành các y tá từ lúc nào. Ngày xưa mình sợ nhất bị tiêm, bây giờ cầm kim tiêm cho mẹ chồng ngon lành. Chồng mình thì phải bỏ cả việc chăm sóc bố cả tháng nay.
Sợ nhất là thỉnh thoảng không chịu nổi đau bố chồng lại kêu lên: " bố đi đây, bố đi đây". Một sự tra tấn tinh thần đến khủng khiếp và xót xa. Mình thấy xót xa thực sự, không hề giả dối và thấy thương ông vì tuy rất nghiêm khắc nhưng gần kề cái chết vẫn lo lắng cho con cái. Nếu ông ra đi thật sự là mất đi một trụ cột vững chãi của toàn thể gia đình. Mẹ chồng mình thì chẳng biết làm gì,chưa bao giờ biết đi chợ, nấu cơm, toàn ông làm tất cả. Chẳng biết rồi mẹ chồng mình sẽ sống sao khi không còn ông vì dù sao con cái cũng không thể nào làm chỗ dựa bằng chồng được.
Nhiều lúc mình thấy stress nặng, không khí căng thẳng vì 2 ông bà ốm đau . Chồng mình vì quá buồn phiền nên hay cáu gắt. Con thì còn nhỏ hay quấy mẹ. Mẹ mình hay gọi điện an ủi con cố gắng lên.
Nhiều lúc chán nản thật
NHƯNG
Anthony Robbins, Jack Canfield, Brian Tracy... đã dạy mình rằng: " chúng ta không thay đổi đựơc những sự kiện xảy ra với mình, nhưng chúng ta lại thay đổi được thái độ của mình với sự kiện đó"
Và mình chọn cách thay đổi chính thái độ của mình:
Mình tìm đọc sách Phật để thấu hiểu hơn sự sống, cái chết và mình quyết định dạy học từ thiện. Nhờ đó mình biết thêm được rất nhiêù tấm lòng cao cả, biết thêm được rất nhiều những con người có nghịch cảnh hơn mình gấp tỷ lần mà vẫn vương lên thành công.
Khi chăm sóc ông, đút cháo cho ông ăn mình cho con mình ngồi cạnh. Mình nhìn thấy cơ hội tuyệt vời giáo dục con về lòng hiếu thảo. Con mình hơn 3 tuổi đã biết nói: sao ông xanh thế, cháu thương ông lắm nhưng cháu cũng buồn lắm vì ông sắp chết.
Khi đối mặt với những giây phút khó khăn này, mình có cơ hội để được nhìn rõ ràng rằng cuộc đời của một con người quá ngắn ngủi. Vậy nên khi còn được sống thì phải làm được điều gì đó chứ
Khi trong thời khắc khó khăn này, mình có cơ hội hiểu chồng mình hơn: một người con hiếu thảo và tình cảm đặt lên hàng đầu; mình có cơ hội hướng chồng đi trên con đường đúng đắn hơn trong sự nghiệp
Và trong lúc này, mình có cơ hội thâý rằng mình bản lĩnh, mình chọn cách đi theo đam mê, theo tiếng gọi trái tim là đúng đắn

Như vậy mình chẳng còn buồn bã và kêu than nữa, mình chỉ toàn nhìn thấy những điều tốt đẹp thôi dù rằng sự việc xảy ra thì không ai muốn chút nào. Đức Phật đã nói rằng đó là quy luật tất yếu!